Năm 1995, Tôn Na và Lâm Kiến Đông trải qua những ngày gian khổ và hạnh phúc bên nhau khi họ cùng đến Bắc Kinh theo đuổi giấc mơ nghệ thuật. Mười năm sau, hai người gặp lại nhau trên sàn quay của bộ phim ca nhạc lãng mạn do đạo diễn Nhiếp Văn thực hiện tại Thượng Hải. Nhiếp Văn là đạo diễn tài năng đã giúp đỡ Tôn Na nhiều năm qua. Vì tình, Tôn Na muốn theo Kiến Đông trở lại Bắc Kinh. Nhưng vì nghĩa, cô lại không muốn rời xa Thượng Hải và Nhiếp Văn. Đứng giữa hai người đàn ông đều hết lòng yêu mình, Tôn Na không biết chọn phải chọn bên tình hay nghĩa...
Khi nhà sản xuất phim André Morgan đề nghị thực hiện một bộ phim nhạc kịch vào năm 2003, đạo diễn phim độc lập Peter Chan gần như không nhận lời. “Tôi nghĩ rằng chắc phải có lý do mà chẳng ai làm phim nhạc kịch suốt 35 năm nay” – Peter Chan nói, “Khán giả không thích đi xem”. Nhưng lời mời đến Đại lục Trung Hoa để làm phim lần đầu tiên quá hấp dẫn, và Peter Chan nhìn thấy cơ hội để thực hiện một phim nhạc kịch theo phong cách hiện đại đã đưa ông đến quyết định cuối cùng. Cùng với Morgan, nhà sản xuất phim đứng sau bộ phim đoạt giải Oscar
, cùng với kinh phí 10 triệu đôla, Chan quy tụ một dàn diễn viên lừng lẫy: ngôi sao thần tượng Nhật Bản – Đài Loan Kim Thành Vũ, ngôi sao đang lên của Trung Hoa Châu Tấn và một trong tứ đại thiên vương của Hồng Công Trương Học Hữu. Vấn đề chỉ còn là liệu khán giả – không chỉ ở châu Á mà ở phần còn lại thế giới - sẽ đi xem một phim châu Á kinh phí lớn chẳng hề có bay đá hay đánh quyền múa kiếm? Và liệu Peter Chan, một đạo diễn Hồng Công nổi tiếng với những phim tình cảm đẫm lệ như
Câu trả lời không một chút nghi ngờ:
Nếu như yêu là một phim tuyệt vời. Bộ phim của Peter Chan tràn ngập không khí năng động, tươi trẻ và thoát được những cảnh ái tình sến sướt mướt. Ông tạo ra những nhân vật thuyết phục khiến người xem buộc lòng dõi theo số phận của họ, rồi các nhân vật hát, múa và làm vỡ trái tim người khác. Bộ phim mang đậm bản sắc châu Á, nhưng lại có tiếng nói chung trên trường quốc tế. Nếu như yêu còn phá vỡ định kiến của người ngoài nghĩ rằng phim châu Á chỉ có hai loại: phim võ hiệp kỳ tình và phim nghệ thuật thống khổ.
Điểm sáng tạo của Peter Chan khi thực hiện bộ phim nhạc kịch này chính là tránh để các nhân vật của mình bất thần hát trong khi đang nói theo kiểu phim nhạc kịch truyền thống. Ông lồng vào bộ phim một bộ phim nhạc kịch khác, và “phim trong phim” chính là mảnh đất để các nhân vật ca hát mà không khiến người xem khó chịu. Phim kể về đạo diễn Nhiếp Văn (Trương Học Hữu) đang thực hiện một phim nhạc kịch kinh phí lớn ở Thượng Hải với ngôi sao chính là người tình lâu năm của ông, nữ diễn viên Tôn Na (Châu Tấn) và ngôi sao điện ảnh Hồng Công đang ăn khách Lưu Kiến Đông (Kim Thành Vũ). Bộ phim của Nhiếp Văn kể về chuyện tình tay ba của một nữ diễn viên xiếc bị mất trí nhớ cùng ông chủ gánh xiếc và người yêu năm xưa của ông, nhớ đó đạo diễn Peter Chan giới thiệu một vài nét chấm phá của xiếc hiện đại Trung Quốc với đu bay, uốn dẻo, múa lửa, đu xà đeo, hề và cả người lùn trong những trang mục sặc sỡ lung linh trình diễn các ca vũ khúc trong phim. Nhưng câu chuyện tình trong “phim trong phim” chỉ là cái bóng của câu chuyện tình phức tạp thật sự của đạo diễn Nhiếp Văn và hai ngôi sao điện ảnh. 10 năm trước, Tôn Na và Lưu Kiến Đông từng là người yêu thưở cơ hàn, từng mơ ước một ngày kia trở thành những ngôi sao điện ảnh. Thế nhưng, Tôn Na bỏ Lưu Kiến Đông để đi tìm cho mình cơ hội danh tiếng và chối bỏ chính quá khứ nhọc nhằn của mình. Lưu Kiến Đông bị ám ảnh suốt bao năm trời và cơ hội tham gia bộ phim giúp anh giành lại người yêu – cho đến khi Nhiếp Văn nhận ra mình đang mất đi nữ diễn viên chính và cũng là người tình của ông.
Peter Chan rất xuất sắc khi dùng chuyện “phim trong phim” để giản lược câu chuyện tình thật, nhưng giúp người xem thấy hứng thú và bị cuốn hút bởi màu sắc, vũ điệu và âm nhạc. Có thể hình dung Nếu như yêu là một phiên bản đậm nét châu Á của Cối xay gió đỏ của Hollywood. Hai nhà quay phim hàng đầu châu Á là Peter Pau và Christopher Doyle cùng chia nhau chiếc ghế quay phim và sáng tạo ra những hình ảnh riêng biệt độc đáo: Pau quay cảnh đường phố Thượng Hải cổ điển với khách sạn nhiều hoa văn sang trọng với góc nhìn ấm cúng và lãng mạn, nhiều màu xanh lá, xanh dương và nâu. Trong khi đó, Christopher Doyles , cộng sự lâu năm của đạo diễn Vương Gia Vệ, vẽ nên phần quá khứ của Tôn Na và Lưu Kiến Đông với những gam màu xám buốt giá như chúng ta đang xem lại quá khứ ấy qua một ô cửa sổ nhỏ và ký ức đọng lại như băng đá.
Đoạn kết của bộ phim không có chuyện thần tiên xảy ra, không có nhân vật nào bỗng bất ngờ thay đổi nhưng vẫn khiến người xem bất ngờ đến thót tim, để rồi chợt chạnh lòng. Không chỉ khiến người xem xúc động, bộ phim còn mang nhiều tầng lớp ý nghĩa trong từng cảnh quay: Lưu Kiến Đông – một ngôi sao đại diện cho giới trẻ luôn cô độc trong căn phòng và nửa đêm lại một mình đắm chìm giữa hồ nước trong xanh; Nhiếp Văn và Tôn Na trò chuyện trong bóng tối trên sàn sân khấu, bóng đổ của họ in trên tấm màn cũng tan biến như chính chuyện tình của họ; Tôn Na và Lưu Kiến Đông ôm nhau trên hồ nước đóng băng, với những yêu thương, thù hận cũng “đóng băng” trong lòng họ qua cả thập kỷ… Chính vì thế, Hồng Công đã chọn Nếu như yêu đại diện cho điện ảnh đặc khu này tham dự giải Oscar 2006 - dù không được vào vòng chung cuộc nhưng đây vẫn là một vinh dự cho bộ phim…
DOWNLOAD (
Password: halinh.vn)
01
http://www.mediafire.com/?xkwrs1nc7zd
02
http://www.mediafire.com/?utm9xumujv2
03
http://www.mediafire.com/?vuszj14dzcg
04
http://www.mediafire.com/?ymg5mjyoy5x
05
http://www.mediafire.com/?wdgzxesszww
06
http://www.mediafire.com/?gz7yijexjy1
07
http://www.mediafire.com/?ic7zxhw3ni5
08
http://www.mediafire.com/?0cnwms1ob7w
zerovn.net